The firmware for the Zenfone 8 comes with version number 31.1004.0404.73 and the Zenfone 8 Flip with 31.1004.0404.61. But do note that the update is currently only seeding for the Zenfone 8 1 . Conformed to Federal Register version . SECURITIES AND EXCHANGE COMMISSION . 17 CFR Parts 230 and 239 [Release No. 33-10591; File No. S7-29-18] RIN 3235-AM42 Tính cách của nhân vật được thể hiện hết sức rõ nét qua những bộ quần áo. 10 năm 3 tháng 30 ngày đã bắt đầu chiếu từ ngày 19/09 trên Tencent và IQiyi, mỗi tuần khán giả có thể xem tám tập chiếu từ thứ Năm đến Chủ Nhật. Phim hiện đã đi được một phần ba chặng Tháng Mười 2, 2022 Tháng Năm 25, 2022 [Review] Những tranh cãi xung quanh anime World's End Harem Từ trước cho đến nay có khá nhiều những anime mà sau khi ra mắt đã vấp phải sự phản Nhiệt độ bề mặt biển trên toàn thế giới trong 5 năm qua! (16738) Typhoon Clips for Review and Evaluation (17561) Video clip ve Tsunami (NOAA) (23222) Hôm nay: 21357-Hôm qua: 31 Tháng 10: 21388 Tổng số truy nhập 14,082,255 No# of News: 9,244 No# of readings: 58,928,732 Max Reading News: ,208,167 Một chiếc kindle 4gb của mình có thể chứa hơn 1000 đầu sách. Mình cũng thuộc dạng hay tích trữ, mê gom sách về để đó nhưng chưa đọc, vậy mà sau 3 năm vẫn chưa xài hết 50% dung lượng nữa. 6. Đọc sách ban đêm. Cuối cùng, mình nghĩ cũng là 1 phép màu dành cho những kẻ mọt tOmN. 9. Tháng Năm Qua Tác giả Tĩnh Thủy Biên Thể loại Đam mỹ, Hiện đại, Vườn trường, Ấm áp, 1x1 - HE Trạng thái Đã Hoàn - 52 chương Couple chính Quý Khâm Dương x Tạ Mạnh Văn án Vốn là học sinh xuất sắc, song vì thi không đủ điểm mà Tạ Mạnh đến học ở trung học W. Tại đây cậu gặp gỡ Quý Khâm Dương - một người có tính cách hoàn toàn đối lập mình. Trong những năm tháng thanh xuân dào dạt tại trung học, 2 thiếu niên dần nảy sinh tình cảm, cùng nhau thi lên Đại học. Trãi qua thanh xuân, qua những mơ mộng cùng trui rèn trong cuộc sống, tình cảm 2 người càng lúc càng sâu sắc, để sau cùng trở về quê cũ, cả 2 lại cùng nắm tay làm bạn đời, ôn chuyện những tháng năm qua. Lảm nhảm Bộ này là top 1 thanh xuân vườn trường trong lòng tui luôn, cho dù đọc lại bao nhiêu lần cũng không chán, truyện nhẹ nhàng không có quá nhiều tình tiết kịch tính, cao trào hay gì cả, chỉ đơn giản là tình cảm của hai bạn trẻ từ hồi còn ngồi trên ghế nhà trường bên nhau cho tới khi trưởng thành bước ra xã hội, dù trải qua bao khó khăn cũng chưa từng rời bỏ nhau. Tạ Mạnh – cậu thiếu niên đẹp trai, học giỏi mang tính cách trầm tĩnh, ít nói, mang trong mình biết bao tâm sự. Cuộc sống của cậu vốn dĩ sẽ thuận theo kế hoạch tương lai nhưng lại phải từ bỏ ngôi trường trung học tốt nhất để chuyển về học tại một ngôi trường tầm thường hơn, bởi vì một vụ bê bối khiến Tạ Mạnh không thể tiếp tục theo học ở trường đó nữa. Tạ Mạnh không sai, cậu cũng chỉ là nạn nhân của vụ bê bối đó, là nạn nhân bị thầy giáo quấy rối tình dục. Một Tạ Mạnh cô đơn lẻ bóng sống trong căn nhà nhỏ với bà nội già yếu, một cậu thiếu niên với bề ngoài không cao to, vạm vỡ mà mảnh khảnh, thon gọn nhưng lại ẩn chứa trong cơ thể đó là sự kiên cường, đánh nhau siêu giỏi vì học võ từ bé. Cuộc sống nhàm chán, mệt mỏi của Tạ Mạnh đã thay đổi kể từ khi cậu chuyển đến ngôi trường mới, ở đây cậu gặp gỡ nhưng người bạn với những tính các khác biệt nhau và đặc biệt gặp gỡ người yêu tương lai của cậu – Quý Khâm Dương. Quý Khâm Dương – chàng thiếu niên với vẻ ngoài đẹp trai, tính cách lạnh nhạt, hấp dẫn biết bao cô gái, anh đào hoa, trải qua nhiều mối tình nhưng không lạm tình, lăng nhăng. Những cô bạn gái của anh bảo rằng Quý Khâm Dương quá lạnh nhạt, dù là người yêu của anh nhưng họ chưa bao giờ cảm nhận được sự nhiệt tình, tình yêu lãng mạn của anh dành cho họ. Quý Khâm Dương yêu âm nhạc, tương lai sẽ trở thành một nhạc sĩ tài năng, có lẽ tình yêu của anh đều dành trọn cho âm nhạc nên không sẻ chia bớt xíu nào cho bạn gái, cũng có thể là chưa gặp đúng người. Cho tới khi Quý Khâm Dương gặp Tạ Mạnh - một người khiến trái tim anh không thể nào thôi rung động. Tình yêu của hai chàng trai tưởng chừng như hai đường thẳng song song lại vô tình cắt nhau, để rồi tình cảm không thể nào kiềm chế được. Tình yêu đến với nhau một cách tự nhiên, nhẹ nhàng nhưng không kém phần lãng mạn. Ngày ngày cùng nhau đến lớp, chờ người kia tan học, là lúc đèo nhau trên chiếc xe đạp, là những lúc cảm thấy áp lực mệt mỏi chia nhau mỗi người một cái tai nghe, chìm đắm vào âm nhạc, là những nụ hôn vụng về mà rung động. Không phải yêu nhau đến chết đi sống lại, oanh oanh liệt liệt mà là một tình yêu âm thầm, nhẹ nhàng bầu bạn cùng người kia. Tạ Mạnh kiên cường, mạnh mẽ chỉ bộc lộ cảm xúc, thả lỏng bản thân, bộc lộ một mặt yếu đuối trước mặt Quý Khâm Dương. Tạ Mạnh trầm tĩnh, lý trí vì Quý Khâm Dương mà không màng hậu quả xách gậy đi đánh người, đòi về những thứ thuộc về Quý Khâm Dương. Từ khi bà nội qua đời, cả thế giới của Tạ Mạnh chỉ thu bé lại vừa bằng một Quý Khâm Dương, Quý Khâm Dương không chỉ là người yêu mà còn là người thân duy nhất của cậu trên thế giới này và là chỗ dựa tinh thần của Tạ Mạnh. Một chàng nhạc sĩ tương lai Quý Khâm Dương bộc lộ tình yêu của mình với Tạ Mạnh qua từng bài hát mà anh viết dành riêng cho Tạ Mạnh, từng câu từng chữ đều chứa đựng tình yêu, đây là điều mà các cô bạn gái của Quý Khâm Dương muốn nhưng chưa từng nhận được, dáng vẻ yêu say đắm một người của Quý Khâm Dương. Cả cuộc đời của Quý Khâm Dương chỉ viết những bài tình ca cho riêng Tạ Mạnh, những bài hát chỉ vì Tạ Mạnh mà thành, cho dù lâm vào bước đường cùng cũng chưa từng nghĩ sẽ đem những bài hát đó đem bán lấy tiền, chúng chỉ dành riêng cho Tạ Mạnh, cho người anh yêu. Tạ Mạnh là điểm yếu của Quý Khâm Dương, chỉ cần ai đụng đến cậu, anh sẽ không màng người kia là ai mà ra tay đánh người, chạm vào vảy ngược của Quý Khâm Dương, có thể chà đạp anh nhưng không thể có suy nghĩ đụng tới Tạ Mạnh. Tạ Mạnh là chỗ dựa của Quý Khâm Dương, ngay cả lúc anh mệt mỏi, yếu lòng nhất vẫn luôn có Tạ Mạnh ở cạnh bên, chưa một lần từ bỏ anh. Ngoài tình yêu, truyện còn nói về tình bạn của những chàng trai, cậu nhóc nhiệt huyết, tràn đầy niềm tin vào tương lai. Dũng cảm theo đuổi ước mơ của mình, tiến lên phía trước, dù có vấp ngã cũng không sợ mà lùi bước. Một thời tuổi trẻ thanh xuân. [Tiki đã trả tiền cho bài viết này] đùa > Review tiểu thuyết Trung Quốc Tháng năm qua », tác giả Tĩnh Thủy Biên. Là một con mọt chính hiệu, nhưng mình ghét cảm giác đọc xong một cuốn sách, nhất là một cuốn sách hay kinh khủng. Bởi, mình sẽ mất mấy ngày, thậm chí là nhiều hơn để nghĩ về nó, và lấp đầy lại con tim mình. Vừa có dịp đọc xong Tháng năm qua » thực ra là đã đọc xong từ hồi nghỉ dịch của tác giả Tĩnh Thủy Biên, nói một chút về nó vậy. Đây là một tác phẩm thanh xuân vườn trường đầy tươi sáng, lấy hai khoảng thời gian tươi đẹp nhất trong đời người là cấp 3 và đại học làm bối cảnh chính. Một câu chuyện nhẹ nhàng, không quá cao trào, không có ngược tâm máu chó như các thể loại truyện Trung thường thấy khác nhưng đọc xong, nó mang đến cho mình cảm giác bồi hồi khó tả. Truyện khơi dậy cho mình ký ức về khoảng sân nhỏ đầy nắng trước nhà, về những con đường thân quen mà mình đã qua. Và về nhiều con người trong quá khứ, có người bây giờ vẫn bên cạnh mình, có người đã lâu rồi chẳng gặp mặt, lại cũng có người đời này mãi mãi đừng mong có cơ hội gặp lại. Tình yêu, tình bạn, tình thân, tình thầy trò trong truyện đẹp như một giấc mơ. Ngưỡng mộ nhất cách các nhân vật chính ở bên nhau, thấu hiểu nhau, cùng nhau buồn, vui trong thời khắc rực rỡ nhất đời người. Chỉ mong rằng trong cuộc đời mình cũng xuất hiện những người như thế, cùng nhau dốc lòng trải qua thanh xuân điên cuồng, trải qua những chông chênh đớn đau của cuộc đời rồi sau này lại có cơ hội cùng nhau nắm chặt tay, bồi hồi nhìn lại những tháng năm đã qua… Cho điểm theo cảm quan của mình 8,5/10 Mua sách tại Navigation des articles Đẹp đẽ nhất của thanh xuân chính là tình bạn. Có thể vô tư vui đùa, bên nhau những khi mệt mỏi, cổ vũ nhau để cùng tiến bộ. Thể loại Hiện đại, từ thanh xuân vườn trường đến trưởng thành, gương vỡ lại lành, thâm tình, SẠCH_SỦNG_SẮC, ngọt, HE. Độ dài 85 chương + ngoại truyện Tình trạng Hoàn edit Đẹp đẽ nhất của thanh xuân chính là tình bạn. Có thể vô tư vui đùa, bên nhau những khi mệt mỏi, cổ vũ nhau để cùng tiến bộ. Ngọt ngào nhất của thanh xuân chính là crush. Có thể nhìn thấy người ấy mỗi ngày, còn có lúc được đi cùng trên một quãng đường, hay đơn giản chỉ là một thoáng lướt qua nhau trong sân trường lộng gió. Hoang mang nhất của thanh xuân chính là tình cảm. Có đôi lúc cảm thấy crush cũng thích mình, nhưng không dám tin đó là sự thật. Mâu thuẫn nhất của thanh xuân chính là trưởng thành, gấp gáp muốn trưởng thành, nhưng cũng sợ hãi phải trưởng thành. Một thanh xuân như vậy, Đinh Mật cũng có. Nếu như có ai đó hỏi Đinh Mật rằng, cô cảm thấy hạnh phúc nhất là khi nào, có lẽ cô sẽ không do dự mà trả lời, chính là quãng thời gian cấp ba ở trường Nhất Trung. Bởi vì ở đây, cô có được những người bạn tốt nhất, có được quãng thời gian nỗ lực hết mình vì một điều gì đó, hoặc chính xác hơn là vì một người nào đó. Đinh Mật thích Lục Thời Miễn. Chuyện này ai cũng biết và không có gì lạ. Lục Thời Miễn là một thiếu niên vô cùng ưu tú, học rất giỏi, đẹp trai siêu cấp, chơi thể thao cũng vượt trội. Quan trọng nhất là, cậu ấy rất lạnh lùng. Con gái tuổi dậy thì, rung động là chuyện rất bình thường. Quãng thời gian ấy mặc dù chỉ là lên lớp, ôn thi, kiểm tra, sắp xếp chỗ ngồi mà thanh xuân của ai cũng có, nhưng đối với Đinh Mật lại đặc biệt quan trọng. Vì cô có cảm giác, hình như Lục Thời Miễn đối xử với cô có chút khác biệt. Thế là bạo gan, Đinh Mật chủ động tiến tới. Và rồi, hình như… được chấp nhận. Nói là hình như, bởi vì Lục Thời Miễn không thể hiện gì cả, không từ chối nhưng cũng không tiến thêm một bước nào, cậu chỉ bắt cô tập trung học hành. Đinh Mật hiểu, cô còn cách Lục Thời Miễn khá xa, cần phải cố gắng mới theo kịp cậu ấy. Hơn nữa, cô còn phải cố gắng vì tương lai của chính mình. Bởi vì, hoàn cảnh gia đình của Đinh Mật, vô cùng tệ hại. Bố mẹ ly hôn, mẹ cô tái giá với một người đàn ông đã có một đứa con gái riêng. Những ngày tháng bị phân biệt đối xử đó khiến Đinh Mật chỉ mong sớm được giải thoát. Cô cố gắng rất nhiều, dốc cạn sức lực để thi đại học. Cuối cùng cũng đạt được thành tích như mong muốn. Có thể đến một nơi khác, tránh xa gia đình bạc bẽo đó và ở gần Lục Thời Miễn. Thế nhưng, Đinh Mật chưa kịp vui mừng thì đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ vì sự đố kỵ mà ai đó đã ác ý thay đổi nguyện vọng của cô, khiến cho cô không thể thực hiện những kế hoạch mà bản thân đã nỗ lực chiến đấu vì nó suốt thời gian qua. Đinh Mật giống như một người rơi xuống vực sâu vạn trượng, đau đớn và tuyệt vọng. May mắn sót lại chính là Lục Thời Miễn. Anh đã ở bên cô suốt những ngày tháng tăm tối đó, tình cảm của hai người cũng ngày một khăng khít hơn, cho dù bây giờ đang ở hai đầu đất nước. Đinh Mật gần như đã chấp nhận sự thật đầy tiếc nuối như vậy, cho đến khi cô biết được chân tướng của sự việc. Và rồi, nỗi uất hận của một cô gái bị hủy hoại tương lai đã khiến Đinh Mật đưa ra một quyết định vô cùng quật cường. Đinh Mật thưa kiện. Cho dù biết trước mình sẽ phải trả giá, cô cũng nhất định không hòa giải. Trong số những thứ mà cô phải đánh đổi, đắt nhất chính là Lục Thời Miễn. Đinh Mật chia tay anh. Lục Thời Miễn có thể không tức giận sao? Anh lạnh lùng với tất cả, chỉ ấm áp với cô. Anh từ chối tất cả, chỉ chấp nhận cô. Anh bỏ qua mọi thứ, chỉ giữ lại cô. Anh đã dốc lòng như vậy, cô dựa vào đâu mà bỏ rơi anh? Lòng tự trọng của người đàn ông xuất sắc khiến anh không níu kéo, cứ vậy mà buông tay. “Con người quả nhiên không nên gặp được người quá tuyệt vời khi còn non trẻ. Không có được, cũng chẳng thể quên đi. Chỉ có thể cô độc vẫy vùng nơi chốn cũ.” Lục Thời Miễn như vậy, mà Đinh Mật cũng như vậy. Thế nên, 5 năm sau, Đinh Mật quay về. Có lẽ vì bây giờ cô đã trưởng thành, đã có đủ dũng khí để gặp lại anh. Cũng có thể, chỉ muốn gặp anh là vì quá nhớ. Lục Thời Miễn vẫn một mình. Có lẽ vì hận cô, mà cũng có thể vì yêu cô quá nhiều. Cố chấp nhiều năm như vậy, là bởi vì cảm thấy không phải là người đó, thì không được. Bởi vì Đinh Mật từng nói “Nếu có một ngày tôi chia tay anh ấy, thì nhất định là do tôi đã lạc đường rồi.” Thế nên, Lục Thời Miễn vẫn đợi. Năm dài tháng rộng, chỉ đợi người ấy tìm được chốn quay về. Gặp lại rồi, nhất định sẽ không để bản thân phải hối tiếc thêm lần nữa. Nếu như trước kia, Đinh Mật của tuổi 17 dũng cảm theo đuổi Lục Thời Miễn, thì bây giờ ngược lại, Lục Thời Miễn 27 tuổi mạnh mẽ quyết đoán mang cô về bên anh. Rồi sự thật cũng dần được hé lộ. Đinh Mật của ngày ấy vì không nhìn thấy tương lai, không biết bản thân có thể chống đỡ đến mức nào, không đành lòng nhìn người mình yêu theo mình xuống bùn. Lục Thời Miễn không bao giờ có thể tưởng tượng được cô đã dùng bao nhiêu dũng khí để nói lời chia tay anh. Thế nhưng, những đau khổ của quá khứ, những tuyệt vọng trong những năm tháng không có anh, Đinh Mật chỉ nói với Lục Thời Miễn ba chữ “Em không sao”. Em không sao, đã qua rồi. Nên anh đừng lo. Đinh Mật, anh không lo, anh đau lòng. Thế nên, “Sau này đừng lạc đường nữa, gả cho anh nhé? Anh mãi mãi là đường về của em.” …….. “Quả ngọt năm tháng” - thời mật. Thời trong Lục Thời Miễn, Mật trong Đinh Mật, cũng là thời gian ngọt ngào trong tình yêu của họ. Trọn vẹn 10 năm, từ cấp ba cho đến lúc trưởng thành. Từ tình bạn đến tình yêu. Từ nụ hôn đầu trúc trắc trong sáng cho đến những khoảnh khắc ngọt ngào của những đôi tình nhân. Từ rung động đầu đời cho đến khắc ghi trong tim. 10 năm thanh xuân, có khúc mắc, có chia xa, nhưng cuối cùng lại tìm về bên nhau, như Đinh Mật và Lục Thời Miễn. Cũng có yêu xa, dằn vặt lại không nỡ buông tay, như Từ Khiên và Đỗ Minh Vy. Cũng có mối tình thầm lặng 10 năm không nói của Bành Oánh và Tần Dạng. Cũng có suôn sẻ từ đầu đến cuối như lớp trưởng và lớp phó. Cũng có những tình cảm đơn phương mãi chẳng thể cam lòng như Khương Khả Du hay Bùi Dịch. Ai cũng có câu chuyện của riêng mình, có thể tốt đẹp mà cũng có thể vẫn chưa thôi giằng co, nhưng trên tất cả, họ vẫn luôn sát cánh bên nhau, luôn sẵn sàng khi bạn bè cần đến. Suy cho cùng, đều đã từng cùng nhau trải qua một quãng thời gian điên cuồng như vậy, còn ai có thể hiểu chúng ta hơn chính những phiên bản của chúng ta ngày ấy? Đinh Mật không may mắn trong gia đình, nhưng cô ấy may mắn vì có Lục Thời Miễn và những người bạn. Những điều mà cô ấy trải qua không phải ai cũng có dũng khí để đối mặt. Bằng tất cả sự nỗ lực của bản thân, bằng sức mạnh từ niềm tin kiên định, cô ấy cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc. Thế nên, nếu như các bạn cảm thấy thanh xuân của mình vẫn chưa đủ rực rỡ như bọn họ, hãy cố gắng hơn nữa nhé. Hãy giống như Đinh Mật, sống thật tốt, học hành thật giỏi giang. Có thể không gặp được crush xuất sắc như Lục Thời Miễn, nhưng sẽ là một ai đó cũng đặc biệt không kém thì sao? Có thể không là tình yêu ngay lúc này, nhưng sẽ là nhiều năm sau thì sao? Vậy nên, cứ yên tâm đi nhé, thứ không thiếu nhất ở thanh xuân chính là thính đấy ạ. __________ Review by Lâm Phi - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa Lương Tiệp Dư *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic Huaban/google Thanh xuân tuyệt đẹp vì chúng ta không hoàn mỹ, nhưng cũng vì không ai trong chúng ta buông tay. Chào các bạn, lần này mình xin phép review một bộ tiểu thuyết đam mỹ đã được xuất bản vài năm rồi. Bộ này cực kỳ nổi, chắc hẳn nhiều bạn cũng biết hoặc từng nghe qua, đọc qua rồi phải không? Tên tác phẩm Tháng Năm Qua Tác giả Tĩnh Thủy Biên Đơn vị phát hành Amak Một điều thú vị là ban đầu mình không biết bộ này, nhưng qua các group Facebook mua bán truyện đam mỹ và những lần coi livestream, mình thấy quá chừng bạn tìm mua, giành giật nhau mà mua, thế nên mình tò mò quyết tìm mua cho bằng được để xem nó hay thế nào. Bìa trước tông màu hồng ngọt ngào, thơ mộng. Hai nhân vật nhỏ xíu xém nữa nhìn không thấy luôn, nhưng vẫn đẹp. Hình Thức Mình mua lại sách cũ thôi nên bỏ qua phần phụ kiện, bản thường hay bản đặc biệt gì đi hen, mình tìm được sách chất lượng đọc là mừng lắm rồi. Giờ mình nói cái bìa thôi nè. Theo mình bìa này rất rất đẹp, lãng mạn, thơ mộng. Điểm duy nhất hơi gây lú, đối với mình, là nó đậm chất thơ, đậm chất tiểu thuyết cổ đại quá. Ban đầu mình còn không nhìn thấy hai nhân vật chính của chúng ta mặc đồng phục học sinh luôn đó chớ. Có lẽ bối cảnh là Tô Châu nơi hai bọn họ gặp nhau, rồi cũng là nơi hai người bọn họ quay về, nên mới thơ như vậy. Bìa sau kèm câu trích dẫn trong bài hát “đinh” của Quý Khâm Dương. Nội Dung Câu chuyện nói về tình cảm thanh xuân của hai chàng trai, gặp nhau từ năm lớp 10, trải qua đủ mọi chuyện trong cuộc sống, cùng nhau trưởng thành, cùng bên nhau, yêu nhau và tin tưởng, chăm sóc nhau. Một mảng màu đậm nét bên cạnh tuyến tình cảm của công thụ nữa là tình bạn. Tình bạn trong truyện được miêu tả khá dễ thương. Có couple phụ rất cưng là Trương Giang Giang và Hàn Đông, cưng nhưng cũng hơi lú, gì mà yêu qua mạng 7 năm không gặp mặt mà cũng yêu. Ôi thôi, bị công chửi là ngu cũng đáng. Điều cuối cùng không thể không nhắc, đó là tình cảm gia đình. Tình cảm gia đình trong truyện của tất cả những nhân vật được miêu tả, đều rất đáng quý, không hề drama, rất đẹp, quá đẹp nữa là khác. Thật ra ban đầu mới đọc mình không thấy Tháng Năm Qua có gì hấp dẫn đến mức bao nhiêu bạn tranh nhau mua đến vậy. Mình thấy truyện khá chậm nhiệt, tình cảm phát triển nhẹ nhàng, từ từ, không có nhiều drama hay tình tiết giật gân. Có thể tác giả viết truyện theo phong cách hiện thực, mình đã tự “biện hộ” như vậy. Nhưng rồi sau đó khi đi hết truyện, mình lại suy ngẫm rất nhiều. Có phải là hiện thực không khi mà mối tình thanh xuân kéo dài từ năm lớp 10 cho đến khi họ trở thành những người đàn ông trung niên lại êm đềm như vậy? Có thực tế không? Dĩ nhiên trong cuộc sống của họ có gian truân, có gập ghềnh, có thành công và thất bại, nhưng chuyện tình cảm của họ lại trong trẻo, êm đềm đến mức quá đỗi lý tưởng đi. Một điều lý tưởng nữa là tình bạn giữa mấy chàng trai. Một nhóm có cùng lớp khác lớp, có cùng trường khác trường, thế mà qua bao nhiêu năm vẫn thân thiết, vẫn suồng sã, tự nhiên, vẫn mắng chửi nhau, trêu ghẹo nhau, và nhất là vẫn đối xử với nhau như các chàng trai niên thiếu năm nào. Haiz, cuộc sống thực tế mấy ai được như vậy, nhỉ? Mình rốt cuộc vẫn phân vân không biết truyện là hiện thực hay lý tưởng. Nhưng câu hỏi quan trọng nhất là truyện có hay không? Bạn nhìn mình chấm điểm là biết rồi hen. Truyện này hay nếu đúng gu bạn. Thanh xuân, nhẹ nhàng, kéo dài qua nhiều năm, có vui có buồn nhưng không nặng nề, không gây đau khổ. Chậm nhiệt nên phải kiên nhẫn mà đọc, nhưng không khó đọc nhé. Nếu muốn ví von cho trực quan, thì cảm giác truyện này mang lại như cảm giác khi uống một chai nước mủ trôm nha đam đường phèn vậy đó. Thanh thanh ngọt ngọt, nhẹ nhàng, mát mẻ. Chi tiết mình thích nhất trong truyện, mà có lẽ đây cũng là “đặc sản” của những bộ truyện thanh xuân, cho dù có phải là truyện đam mỹ hay không, đó chính là những tấm ảnh. Những tấm ảnh chân dung mà họ chụp, là thanh xuân đọng lại, là khoảnh khắc thời gian ngừng trôi. Điều này vô cùng quý báu. Bây giờ mình nhìn lại mớ ảnh mình chụp hồi cấp 3, dù xấu vãi ra, ai nhìn cũng lúa thôi rồi, nhưng lại rơm rớm nước mắt các bạn à. Một điều hơi bất ngờ nữa là câu chuyện của Trác Tiểu Viễn. Cho dù có hint, nhưng mình quên mất. Sau này khi anh ta gặp được “chân mệnh thiên tử” của đời mình, mình đã rất vui và xúc động cho anh ta. Hai phiên ngoại về nhân vật này, tuy ngắn ngủi, nhưng lại để cho mình ấn tượng sâu đậm vô cùng. Đến sau cùng, ai cũng trọn vẹn. Có nhiều khi cũng chẳng nên suy nghĩ nhiều quá, đúng không nhở? Hoàn mỹ cái gì, thực tế cái gì, tất cả đều không quan trọng. Suy cho cùng, tác phẩm đó có thể chạm vào phần tâm hồn, cảm xúc của bạn hay không? Có làm bạn vui buồn, mỉm cười, nhăn nhó, đau khổ, rớt nước mắt hay không? Nếu có thì tác giả đã thành công rồi. Và với Tháng Năm Qua, bộ tiểu thuyết này đã làm được. Hơn cả một chuyện tình đam mỹ, đây là dòng nước mát ngọt lành về tình yêu, tình bạn và gia đình. Trùng hợp là bộ tiểu thuyết hệ liệt mình đang viết cũng có chủ đề thanh xuân, tình bạn, tình yêu, gia đình như vậy nè. Các bạn theo dõi để đón đọc Bốn Người Mười Năm

review tháng năm qua