Nhiếp Chính Vương nhìn ông. "Con gái Khương Tổ Vọng, vị Trường Ninh nữ tướng quân kia, hẳn là không muốn, sau khi biết tin, trong đêm không báo mà đi. Khương Tổ Vọng không muốn cho ta biết, cố hết sức giấu ta, dỗ ta vào trong thành ở. Y bảo nữ tướng quân bị tức giận Sở Dương nhướng mày, không có nửa điểm chần chờ, vận công nguyên khí ở trong miệng hình thành một cái lồng chân không n, sau đó đem Cửu Trọng Đan hàm bỏ vào miệng. Dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng tách miệng Mạc Khinh Vũ ra. Đầu lưỡi ở cái miệng nhỏ nhắn mềm mại của Hóa thân thành Mị Châu kể lại cthị trấn Truyện An Dương Vương cùng Mị Châu, Trọng Thủy Thân bài. Cha tôi là một trong vị vua gồm tấm lòng yêu thương nước, thương thơm dân. Ông tìm ra hầu như phương pháp để bảo đảm mang đến tổ quốc, giữ lại đến phần nhiều người dân bao gồm cuộc sống cẩn trọng. Trong buổi tiễn đưa, Vũ Nương rót chén rượu đầy đưa cho chồng và nói chỉ mong ngày chồng trở về mang theo hai chữ bình yên. Chồng ra lính được một tuần thì Vũ Nương sinh được đứa con trai đặt tên là Đản. Nửa năm đã trôi qua, bà mẹ chồng già yếu, buồn lo rồi đau ốm. Nàng hết lòng săn sóc cơm cháo thuốc thang, ngọt ngào khôn khéo khuyên lơn. Khái quát chuyện có thật diễn ra trên Xàm là thế này: Ku Bon mua nick Xàm, la liếm sinh hoạt ở thớt Thanh Long Bang, lên tới title Trưởng Lão. Ku Bon lập thớt tuyển người đi làm sales cờ bạc ở Philipines, công ty Somi gì đó. Hứa hẹn nào là lương tháng 40tr, nuôi bao ăn ở chỗ xịn, vé máy bay đi lại. Chủ tịch vài người đó là phái Hoa Sơn Chưởng Môn vũ thiên bằng cùng vài cái nhân vật trọng yếu rồi, trước một cái nói chuyện là nhân nghĩa thạch lôi chu cực kỳ lễ, chính là vũ thiên bằng sư đệ, tính cách táo bạo, nhưng là thực sự chút bản sự."Thiên hạ công phu 4AV3y. Đề Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ sông Hoàng Giang than thở một mình rồi tự vẫn. Hóa thân thành cây lau và kể lại câu bàiAi bảo đời cỏ sậy vô tri? Tôi chính là một cây cỏ lau trong dòng họ của muôn nghìn loài cỏ sậy mọc ven sông. Cuộc đời chúng tôi ngẫm ra cũng thật ngắn ngủi như bất cứ loài cây vô hại nào trên đời. Có lẽ thế chúng tôi chỉ thích sống vô tư, vui vẻ đùa giỡn cùng trăng gió chứ chẳng ai muốn rước muộn phiền vào lòng. Vậy mà tôi lại chứng kiến cảnh thương tâm về cái chết oan nghiệt của người phụ nữ. Từ đấy tôi chẳng còn tâm trạng để vui vẻ nữa, thế nên tôi quyết định kể ra câu chuyện cất giấu trong lòng mình cho mọi người với mong muốn cõi lòng được nhẹ nhõm bàiGia tộc chúng tôi sống gắn bó bên nhau ở bến sông Hoàng Giang này cũng mấy mùa hoa rụng. Tôi là cây lau trẻ nhất trong gia tộc cũng chứng kiến ít sự đời. Đêm ấy, tôi nhớ một đêm rằm trăng lên vằng vặc. Bầu trời cao xanh đến lạ thường, vài chị gió rủ nhau đi ngắm trăng nên bay qua chúng tôi lơ đãng. Tôi ngước nhìn lên bầu trời với vẻ thích thú, thì bỗng nghe một âm thanh vang đâu đâyThiếp là Vũ Thị Thiết, quê ở Nam Xương, vốn con nhà nghèo khó, cứ nghĩ đời mình sẽ may mắn khi lấy được tấm chồng gia giáo, ai ngờ…Thiếp nào có mong được đeo ấn phong hầu chỉ mong chồng trở về bình an để vợ chồng sớm hôm có nhau. Vậy mà cuộc đời trớ trêu, chàng Trương lại thay lòng đổi dạ nghi ngờ thiếp là người vợ hư thân trắc lắng tai nghe kĩ từng câu từng chữ người phụ nữ bên bờ sông than khóc rồi chợt nhận ra nàng ấy. KHông ai xa lạ, người phụ nữ này chính là người hay bế thằng bé chạc 3 tuổi ra bến sông này chờ chồng về mỗi chiều đây. Nàng ấy chính là Vũ Nương, mãi đến bây giờ tôi mới rõ tên. Nàng Vũ Nương đặt tay vào lòng ngực rồi ngửa mặt lên trờiLòng dạ thiếp như trăng sáng đêm rằm, như ngọc trong đáy nước. Thiếp xá chi chuyện một mình chăm con cực khổ hay tính toán việc nuôi mẹ ốm đau. Nỗi sầu khổ xa chồng, thương duyên mình trắc trở nay lại phải chịu tiếng nhuốc nhơ. Thần sông có linh, xin người chứng giám cho một tấc lòng trăng sáng soi rõ khuôn mặt sầu não của Vũ Nương. Một gương mặt xinh như hoa, sáng như nhật nguyệt sao chồng nàng ấy có thể rũ bỏ thế kia. Tôi bàng hoàng im Nương đứng dậy nhìn về phía sau và như đang nói với chồngTrương Sinh ơi! Nhất dạ phu thê bách dạ ân, thiếp đã làm vợ chàng cũng được 3 năm, những vui buồn cũng trải há chàng không hiểu con người thiếp sao? Sao chàng lại không tin lời thiếp? Nếu tình chàng đã dứt thiếp cũng chẳng thể làm gì, nay mượn cái chết để giữ lòng trong sạch. Mẫu thân xin lỗi con trai! Mẫu thân chẳng thể sống bên con chăm sóc con được Nương lau nước mắt rồi tiếp Thần sông ơi! Thiếp nếu đoan trang giữ tiết, trinh bạch gìn lòng, vào nước xin làm ngọc MỊ Nương, xuống đất xin là cỏ Ngu Mĩ. Nhược bằng lòng chim dạ cá, lừa chồng dối con, dưới xin làm mồi cho các tôm, trên xin làm cơm cho diều quạ và chịu khắp tiếng người phỉ dần dần hiểu ra câu chuyện. Càng thấu hiểu lòng tôi càng quặn thắt cho số kiếp má hồng phải chịu tiếng nhuốc nhơ. Tại sao thân phận người phụ nữ trong xã hội chúng tôi lại chịu nhiều thiệt thòi như vậy. Chưa kịp định thần suy xét thì bóng người phụ nữ ấy đã khuất nơi mé nước. Nàng ấy đã gieo mình xuống sông để lấy nước trong rửa nỗi oan tình. Tôi muốn chạy đến bên nàng, can ngăn nàng quyên sinh nhưng tôi chỉ là một cây cỏ lau cả đời không thoát khỏi bộ rễ của mình. Tôi cảm thấy bất lực vô cùng. Mặt nước nơi nàng trầm mình lặng sóng, gió chẳng them thổi nữa. Mây đen kéo đến che phủ ánh trăng và tất cả chúng tôi cúi đầu cầu nguyện cho nàng được gặp thần bàiSau lần ấy, tôi trở nên trầm lắng hơn và hay suy tư hơn. Trước giờ cứ nghĩ đời cỏ lau là bất hạnh, yếu đuối, mỏng manh. Ấy vậy mà số kiếp người phụ nữ trong xã hội nam quyền có khác chi số cỏ lau. Nếu kiếp sau được làm người tôi sẽ nhất định cầu xin làm một người đàn ông. Chẳng cần giàu sang, chẳng ham quyền quý, chỉ mong được sống bên cạnh người phụ nữ mình yêu, đem cả cuộc đời để che chở, yêu thương, bảo vệ người ấy chứ đừng phũ phàng, nông nổi như chuyện chàng posted 2017-10-30 051751. Ngày đăng 26/03/2014, 1741 Tôi tên là Vũ Nương, quê ở Nam Xương. Mọi người trong làng yêu mến thường khen tôi là nết na, thuỳ mị, xinh đẹp. Họ cầu mong cho tôi sẽ lấy được một người chồng xứng đáng và được hưởng hạnh phúc. Tôi đã gặp và thành vợ chàng Trương. Chàng rất mực yêu […] suy nghĩ về đời sống tình cảm gia đình trong chiến tranh qua truyện ngắn chiếc lược ngà, Csuy nghĩ của em về đức tính tự tin, hien tai la nguyen khi cua quoc gia, soạn lòng yêu nước, Van mau bai rung xa nu, ta ve mua xuan, bai van chung jminh cau tuc ngu that bai la me thanh conh, phan tich doan tholop lop may cao cung nho nhatrang giang cua huy can, giải thích câu tuc ngữ có chí thì nên, Bai văn ta canh mua hè Tôi tên là Vũ Nương, quê ở Nam Xương. Mọi người trong làng yêu mến thường khen tôi là nết na, thuỳ mị, xinh đẹp. Họ cầu mong cho tôi sẽ lấy được một người chồng xứng đáng và được hưởng hạnh phúc. Tôi đã gặp và thành vợ chàng Trương. Chàng rất mực yêu thương tôi, nhưng lại cũng rất đa nghi. Biết vậy, tôi cố gắng từ lời ăn tiếng nói cho đến hành động đều giữ đúng khuôn phép nên gia đình luôn được êm sống của tôi đang êm ềm trôi qua thì chiến tranh xảy ra, chồng tôi phải ghi tên tòng quân. Buổi tiễn chồng ra biên ải, lòng tôi trĩu nặng lo âu, phiền muộn. Nghĩ chàng phải đi vào nơi gió cát nghìn trùng xa cách, đói rét, bệnh tật, việc quân khó liệu, thế giặc khôn lường, lòng tôi thương chàng vô hạn. Tôi không mong chàng lập công để được ấn phong hầu mà chỉ mong chàng bình an trở về là tôi đã thoả nguyện. Giờ phút chia tay đã hết. Chàng dứt áo ra đi, tôi thẫn thờ dõi theo bóng chàng, mắt nhoà lệ, lòng tái tê chua tháng khắc khoải trôi qua. Trong lòng tôi, mùa xuân tươi vui bướm lượn đầy vườn ; hay mùa đông giá băng ảm đạm, mây che kín núi cũng chỉ là một, bởi nỗi nhớ chàng luôn đằng đẵng, thường trực trong lòng. Đến kì sinh nở, tôi sinh được một bé trai và đặt tên cháu là Đản. Nhưng mẹ chồng tôi, vì nhớ thương con mà ốm đau mòn mỏi. Tôi đã hết lòng thuốc thang, động viên nhưng vì bệnh tình trầm trọng, cụ đã qua đời. Cảm động trước tình mẫu tử thiêng liêng mẹ dành cho chồng tôi, xót thương mẹ vô hạn, tôiđã lo ma chay chu tất cho bao nhiêu chờ đợi mỏi mòn, nhớ thương khôn xiết, cuối cùng Trương Sinh đã trở về. Tôi vô cùng sung sướng và hạnh phúc. Nhưng cuộc đời, có ai mà đoán trước được số phận. Chàng về tới nhà, biết mẹ đã qua đời liền bế con đi viếng mộ mẹ. Lúc trở về, chàng bỗng dưng nổi giận la mắng om sòm. Chàng cho rằng tôi đã phản bội chàng, không giữ tình yêu chung thuỷ với chàng. Tôi bàng hoàng sửng sốt. Nướcmắt tôi ứa ra. Tôi vừa khóc thổn thức vừa giải thích "Thiếp vốn con nhà nghèo khó, được nương tựa nhà giàu, vẫn lấy sự nết na thuỳ mị, công dung ngôn hạnh làm đầu. Vợ chồng sum họp chưa được baolâu, chia xa chỉ vì lửa binh chứ không vì lí do gì khác. . Sinh đã trở về. Tôi vô cùng sung sướng và hạnh phúc. Nhưng cuộc đời, có ai mà đoán trước được số phận. Chàng về tới nhà, biết mẹ đã qua đời liền bế con đi viếng mộ mẹ. Lúc trở về, chàng bỗng dưng. mực yêu thương tôi, nhưng lại cũng rất đa nghi. Biết vậy, tôi cố gắng từ lời ăn tiếng nói cho đến hành động đều giữ đúng khuôn phép nên gia đình luôn được êm ấm. Cuộc sống của tôi đang êm ềm. mỏi. Tôi đã hết lòng thuốc thang, động viên nhưng vì bệnh tình trầm trọng, cụ đã qua đời. Cảm động trước tình mẫu tử thiêng liêng mẹ dành cho chồng tôi, xót thương mẹ vô hạn, tôi đã lo ma chay - Xem thêm -Xem thêm Em hãy đóng vai Vũ Nương kể lại cuộc đời mình, có sử dụng yếu tố miêu tả - văn mẫu, Em hãy đóng vai Vũ Nương kể lại cuộc đời mình, có sử dụng yếu tố miêu tả - văn mẫu, Bài văn mẫu lớp 9Đóng vai Phan Lang kể lại câu chuyện Chuyện người con gái Nam Xương là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho các bạn học sinh lớp 9, giúp các bạn hiểu thêm về bài học này và hình thành bài làm văn hiệu quả. Tài liệu văn mẫu nêu cảm nghĩ gồm dàn ý làm bài và bài văn mẫu ngắn gọn nhất, mời các bạn tham tham khảo thêm nhiều đề thi và tài liệu học tập hay khác, trao đổi với thầy cô và giáo viên, mời các bạn tham gia nhóm Tài liệu học tập lớp quyền tài liệu thuộc về cấm sao chép nhằm mục đích thương ý Đóng vai Phan Lang kể lại câu chuyện Chuyện người con gái Nam Xương1. Mở bàiGiới thiệu câu chuyện tôi là người cùng làng lại được xuống thủy cung nên hiểu rõ câu chuyện của Vũ Thân bàia. Trước khi xuống thủy cungVũ Nương là người con gái xinh đẹp, hiền lành, nết na nổi tiếng trong làng mà ai cũng Sinh là chồng của Vũ Nương, là con trai trong một gia đình giàu có nhất nhì làng tôi nhưng nổi tiếng vì tính đa cùng Trương Sinh đi lính đánh giặc, sau khi chiến thắng cùng nhau trở về quê mới về chưa được bao lâu đã hay tin Trương Sinh đuổi Vũ Nương đi vì cho rằng nàng có người khác nhân lúc chúng tôi đi lính và người đó ta thường xuyên đến vào lúc đêm sau nghe tin Vũ Nương nhảy sông tự tử để bảo vệ danh tiết tôi ngạc nhiên, sững sờ không dám tin vào sự được hay tin người đàn ông đến với Vũ Nương vào buổi tối chính là chiếc bóng của cô ấy, cô ấy nói thế để con mình biết nó có bố. → cảm thấy tiếc thương, đau xót trước một số phận hẩm Khi xuống thủy cungMột đêm tôi nằm mơ có người con gái áo xanh đến xin tha mạng, hôm sau có người biếu tôi con rùa mai xanh làm tôi liên tưởng đến giấc mơ và thả nó ấy quân Minh tiến vào ải Chi Lăng khiến người dân phải nhảy xuống sông, tôi cũng không ngoại lệ. Tôi không nhớ chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy mình đang ở trong một cung điện nguy nga lộng người phụ nữ tiến đến giới thiệu là vợ vua biển Nam Hải, cũng chính là con rùa được tôi cứu sống bèn mở yến tiệc thiết đãi bữa tiệc, có rất nhiều mĩ nhân, nhưng tôi chợt thấy trong số đó có một gương mặt khá quen nhìn rất giống Vũ Nương nhưng không dám bữa tiệc tàn, người đó tiến đến gần tôi và nói chuyện về việc mình bị oan và được các nàng tiên dưới thủy cung thương tình cứu hỏi Vũ Nương sao không quay về nhân gian, không nhớ những người thân yêu ở nhân gian hay sao, khi tôi nhắc đến người thân, nàng ứa nước mắt và nói sẽ có ngày nàng trở sau Linh Phi sai người rẽ nước đưa tôi trở về nhân gian, Vũ Nương đưa cho tôi chiếc hoa vàng và dặn tôi nói với Trương Sinh nếu nể tình xưa nghĩa cũ hãy lập đàn giải oan trên sông để nàng trở Sau khi trở về nhân gianTôi đến gặp Trương Sinh và kể cho anh ta câu chuyện gặp Vũ Nương và những lời Vũ Nương dặn Sinh không tin lời tôi nói, tôi đưa chiếc hoa vàng của nàng, lúc này Trương Sinh mới tin lời Sinh lập đàn ở bến Hoàng Giang, quả nhiên Vũ Nương ngồi kiệu hiện lên mặt nước, sau khi bày tỏ lòng mình nàng lại trở về thủy cung để lại sự tiếc nuối cho Trương Kết bàiCâu chuyện đã để lại trong lòng tôi nhiều cảm xúc và đó là kỉ niệm tôi không bao giờ mẫu Đóng vai Phan Lang kể lại câu chuyện Chuyện người con gái Nam XươngTôi tên là Phan Lang, một người coi bến đò bình thường ở bến Hoàng Giang. Nhưng những câu chuyện mà tôi đã trải qua và chứng kiến ở đây là những kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên đó là câu chuyện của vợ chồng Trương Sinh - Vũ Nương và việc tôi được xuống thủy trong làng tôi, Vũ Nương nổi tiếng là người con gái xinh đẹp, hiền lành, nết na mà ai cũng biết; có rất nhiều chàng trai muốn cưới nàng làm vợ nhưng cuối cùng nàng đồng ý lấy Trương Sinh. Trương Sinh là con trai trong một gia đình giàu có nhất nhì làng tôi nhưng nổi tiếng vì tính đa nghi, lúc nào cũng cảnh giác với vợ mình. Tuy nhiên với sự khéo léo của mình mà gia đình họ sống rất hòa thuận và họ chuẩn bị đón con đầu nhiên, năm ấy, giặc Chiêm đánh chiếm nước ta, tôi cùng Trương Sinh phải đi lính đánh giặc ròng rã hơn một năm trời. Sau khi chiến thắng, chúng tôi cùng nhau trở về quê nhà. Vừa mới về chưa được bao lâu tôi đã hay tin Trương Sinh đuổi Vũ Nương đi vì cho rằng nàng có người khác nhân lúc chúng tôi đi lính và người đó thường xuyên đến vào lúc đêm khuya. Điều này thực sự khó tin với một người như Vũ Nương, nhưng minh là người ngoài không hiểu rõ câu chuyện nên tôi không phán xét gì. Hôm sau nghe tin Vũ Nương nhảy sông tự tử để bảo vệ danh tiết, tôi ngạc nhiên, sững sờ không dám tin vào sự thật. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến người ngoài cuộc như tôi cũng phải choáng thời gian sau, tôi được hay tin người đàn ông đến với Vũ Nương vào buổi tối chính là chiếc bóng của cô ấy, cô ấy nói thế để con mình biết nó có bố và không bị thiếu thốn tình cảm của người cha khiến tôi càng cảm thấy tiếc thương, đau xót trước số phận hẩm hiu của nàng. Câu chuyện cứ thế dần trôi vào dĩ vãng trong niềm tiếc thương của mọi đêm tôi nằm mơ có người con gái áo xanh đến xin tôi tha mạng, tôi không hiểu sẽ có chuyện gì những cũng không để tâm lắm. Sáng hôm sau có người quen mang đến biếu tôi con rùa mai xanh rất đẹp, tôi chợt liên tưởng đến giấc mơ đêm qua bèn thả nó đi. Năm ấy quân Minh tiến vào ải Chi Lăng đánh chiếm nước ta, thế nước nguy nan, người dân phải nhảy xuống sông để tránh giặc, trong tình huống đó tôi cũng không ngoại lệ mặc dù biết ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong không nhớ chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy khi mình mở mắt ra đã đang ở trong một cung điện nguy nga lộng lẫy. Tôi đang đi loanh quanh ngắm nhìn mọi thứ, bỗng có người phụ nữ tiến đến giới thiệu là vợ vua biển Nam Hải, cũng chính là con rùa được tôi cứu sống bèn mở yến tiệc thiết đãi tôi. Bữa tiệc diễn ra vui vẻ, trong có rất nhiều mĩ nhân, nhưng tôi chợt thấy trong số đó có một gương mặt khá quen nhìn rất giống Vũ Nương nhưng không dám nhận. Khi bữa tiệc tàn, người đó tiến đến gần tôi, tôi nhận ra chính là Vũ Nương và nàng nói chuyện với tôi về việc mình bị oan, sau khi nhảy xuống sông tự vẫn thì được các nàng tiên dưới thủy cung thương tình cứu giúp nên đã ở lại đây. Tôi hỏi Vũ Nương sao không quay về nhân gian để tiếp tục cuộc sống còn đang dang dở của mình, không nhớ những người thân yêu ở nhân gian hay sao? Lúc này, nàng như không chịu đựng được nữa, hai hàng nước mắt ứa ra và khẳng định sẽ có ngày nàng trở về. Tôi trò chuyện với nàng nhiều hơn về những câu chuyện ở trần gian, sau đó tôi quay lại chỗ nghỉ của mình được sắp xếp để chuẩn bị cho ngày trở về. Hôm sau Linh Phi sai người rẽ nước đưa tôi về nhân gian, Vũ Nương đưa cho tôi chiếc hoa vàng và dặn dò nói với Trương Sinh nếu nể tình xưa nghĩa cũ hãy lập đàn giải oan trên sông để nàng trở về. Tôi đồng ý và hứa với nàng sẽ nói chuyện với Trương hôm sau, tôi đến gặp Trương Sinh và kể cho anh ta câu chuyện gặp Vũ Nương rằng nàng đã ra sao sau khi tự vẫn và ước nguyện của nàng. Nhưng Trương Sinh không tin lời tôi nói, cho rằng tôi đang bịa đặt mọi thứ để anh ta cảm thấy áy náy về những việc mình đã làm. Tôi bèn đưa chiếc hoa vàng cho anh ta, lúc này Trương Sinh mới tin lời tôi. Tôi dặn dò anh ta chuẩn bị những lễ nghi thật kĩ lưỡng. Trương Sinh lập đàn ở bến Hoàng Giang, quả nhiên Vũ Nương ngồi kiệu hiện lên mặt nước, sau khi bày tỏ lòng mình nàng lại trở về thủy cung để lại sự tiếc nuối cho Trương chuyện về Trương Sinh và Vũ Nương tuy đã trôi xa nhưng những cảm xúc khác nhau về câu chuyện này vẫn đọng lại trong lòng tôi cũng như những người được chứng kiến câu chuyện này. Đây không chỉ là câu chuyện vợ chồng đơn thuần mà còn là bài học sâu sắc cho những người sau này về lòng tin về người bạn đời của quát về Tác giả Nguyễn Dữ1. Tiểu sử tác giả Nguyễn DữNguyễn Dữ chưa rõ năm sinh năm mất, sống vào khoảng thế kỉ XVI, là người xã Đỗ Tùng, huyện Trường Tân nay là xã Phạm Kha, huyện Thanh Miện, Hải nhỏ Nguyễn Dữ chăm học, đọc rộng, nhớ nhiều, từng ôm ấp lý tưởng lấy văn chương nối nghiệp nhà. Sau khi đậu Hương tiến, ông làm quan nhưng mới được vài năm, vì bất mãn với thời cuộc, lấy cớ nuôi mẹ, xin về ở núi rừng Thanh Sự nghiệp văn học của Nguyễn DữSáng tác duy nhất của ông là quyển Truyền kỳ mạn lục Ghi chép tản mạn những truyện kì lạ được lưu truyền. Sách gồm 20 truyện, viết bằng chữ Hán, theo thể loại tản văn, xen lẫn biền văn và thơ ca, cuối mỗi truyện đều có lời bình của tác giả hoặc của một người có cùng quan điểm của tác kỳ mạn lục là một sáng tác văn học với sự gia công hư cấu, sáng tạo, trau chuốt, gọt giũa của Nguyễn Dữ chứ không phải một công trình ghi chép đơn thuần. Qua tác phẩm, người độc thất được số phận bi thảm của những con người nhỏ bé trong xã hội, những bi kịch tình yêu mà thiệt thòi thường rơi vào người phụ nữ. Tác phẩm cũng thể hiện tinh thần dân tộc, bộc lộ niềm tự hào về nhân tài, văn hóa nước Việt, đề cao đạo đức nhân hậu, thủy chung, đồng thời khẳng định quan điểm sống “lánh đục về trong” của lớp trí thực ẩn dật đương kỳ mạn lục vừa có giá trị hiện thực và nhân đạo cao, vừa là một tuyệt tác của thể loại truyền kì. Tác phẩm được dịch ra nhiều thứ tiếng nước ngoài và được đánh giá cao trong số các tác phẩm truyền kì ở các nước đồng quát chung về Chuyện người con gái Nam Xương1. Tóm tắt Chuyện người con gái Nam XươngVũ Nương là cô gái xinh đẹp, thùy mị, nết na khiến chàng Trương đem lòng yêu mến và cưới về làm vợ. Ngày chồng tòng quân, nàng đau lòng, dặn dò và mong chồng bình an trở về. Ở nhà, nàng một lòng một dạ chăm sóc con trai và chăm sóc mẹ chồng những ngày cuối đời. Khi chồng trở về, bế con ra thăm mộ mẹ, đứa nhỏ đã tiết lộ bố nó đêm nào cũng đến thăm nó khiến Trương Sinh đem lòng nghi ngờ, ghen tuông. Trương Sinh về nhà đã chửi mắng nàng và đuổi nàng đi mặc cho nàng van xin và thanh minh. Để chứng minh tấm lòng chung thủy của mình Vũ Nương đã nhảy sông tự tử. Sau này, khi Trương Sinh hiểu ra oan khuất của nàng đã vô cùng đau xót nhưng nàng không thể trở về nhân gian được nữa mà mãi ở lại nơi thủy Giá trị nội dung và nghệ thuật Chuyện người con gái Nam Xương- Giá trị nội dungPhản ánh hiện thực xã hội phong kiến bất công với chế độ nam quyền, chà đạp số phận người phụ nữ. Đồng thời, ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam thông qua nhân vật Vũ Nương thùy mị, nết na, luôn giữ gìn khuôn phép, hết mực thủy chung với chồng. Bày tỏ niềm cảm thương của tác giả đối với số phận oan nghiệt của người phụ Giá trị Nghệ thuậtXây dựng tình huống truyện độc đáo. Sử dụng yếu tố kỳ ảo làm nổi bật giá trị nhân đạo của tác thuật xây dựng nhân vật tài tình, nhân vật được xây dựng qua lời nói và hành động. Các lời trần thuật và đối thoại của nhân vật sử dụng nhiều hình ảnh ước lệ nhưng vẫn khắc hoạ đậm nét và chân thật nội tâm nhân các bạn tham khảo thêm các bài viết dưới đây của chúng tôiBài tập đọc hiểu lớp 9 môn Ngữ văn10 đoạn văn nghị luận xã hội 200 chữ ôn thi vào lớp 10Tóm tắt tác phẩm lớp 9Trên đây VnDoc đã giới thiệu tới các em Đóng vai Phan Lang kể lại câu chuyện Chuyện người con gái Nam Xương. Để có kết quả cao hơn trong học tập, VnDoc xin giới thiệu tới các em học sinh tài liệu Giải bài tập Toán lớp 9, Trắc nghiệm Tiếng Anh 9, Lý thuyết môn Vật lí lớp 9, Giải Tập bản đồ Lịch Sử lớp 9 mà VnDoc tổng hợp và đăng các em học tập thật tốt. Kể từ khi từ biệt chàng Trương và bé Đản, đến nay đã trọn vẹn được năm năm. Một quãng thời gian không quá dài cũng không quá ngắn, nhưng chắc hẳn đã có nhiều sự thay đổi nơi trần thế, bé Đản nay chắc có lẽ đã lớn, chàng Trương không biết có còn ân hận không. Nếu mọi người đã đọc qua tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” của tác giả Nguyễn Dữ, hẳn sẽ biết Vũ Nương tôi vốn là vì chồng nghi oan nên phải tự vận, tuy vậy nhưng lại chưa từng trách chàng, cũng chưa từng quên đi tình cảm của mình dành cho chàng hay nỗi nhớ thương con còn nhỏ không có mẹ bên cạnh. Đóng vai người cháu kể lại bài thơ Bếp lửa của Bằng Việt Trình bày suy nghĩ về câu chuyện Hai biển hồ Nghị luận Sách mở ra trước mắt tôi những chân trời mới Tôi tên thật là Vũ Thị Thiết, quê ở Nam Xương, được mọi người yêu quý mà gọi cho cái tên Vũ Nương. Sinh ra trong gia đình có hoàn cảnh nghèo khó, tuy vậy nhưng lại được cha mẹ dạy bảo ân cần từ nhỏ, hiểu được lễ nghĩa, bởi lẽ đó mà mọi người trong làng hay khen tôi có tính tình nết na và thùy mị. Lại được ơn trời cho thêm tư dung tốt đẹp. Nên đến tuổi mười tám, một độ tuổi mà người đời xem là độ tuổi rực rỡ nhất của người con gái, tôi được Trương Sinh, là một chàng trai trong làng mến mộ chắc có lẽ là vì dung hạnh nên đã xin với mẹ đem trăm lạng vàng mà cưới tôi về. Ngày ấy, tôi vốn biết chồng mình có tính đa nghi, hay ghen, đối với tôi lại phòng ngừa quá sức, nên tôi hết sức giữ gìn khuôn phép, chưa từng để lần nào vợ chồng phải dẫn đến thất hòa. Cuộc sống bình yên chẳng được bao lâu thì giặc Chiêm bỗng xâm phạm bờ cõi đất nước, chồng tôi tuy là con nhà hào phú nhưng vì ít học nên phải đi lính loạt đầu. Chiến tranh chắc chắn sẽ có chia ly, có mất mát và cả đau thương, vì lẽ đó mà tôi và mẹ chồng đã buồn biết bao nhiêu, buổi tiễn đưa đến, mẹ dặn dò chàng phải biết tự chăm sóc bản thân, giữ gìn sức khỏe và cẩn thận, bởi trên chiến trường đao kiếm nào có mắt. Còn tôi thì không biết gì hơn, chỉ rót chén rượu đầy tiễn chồng, mong chồng sẽ trở về được bình yên, chẳng mong tước vị phải cao sang quyền quý. Một buổi đưa tiễn đầy xúc động, mắt ai cũng nhòe đi bởi giọt lệ, tiệc tiễn vừa tàn, áo chàng đành rứt. Ngước mắt cảnh vật vẫn còn như cũ, mà lòng người đã nhuộm mối tình muôn dặm quan san. Sau khi chồng đi được khoản mươi ngày thì tôi sinh hạ một đứa con trai đặt tên là Đản rồi một mình nuôi dạy và chăm sóc con, cũng nhờ có bé Đản nên tôi cũng vơi đi được phần nào nỗi cô đơn nhớ mong chồng trong lòng. Ngày qua tháng lại, thoắt cái đã nửa năm trôi qua, nỗi buồn trong lòng vẫn chẳng thể nào vơi bớt đi. Mẹ chồng tôi lại vì quá nhớ thương con trai mà ngã bệnh, tôi cố hết sức thuốc thang lễ bái thần phật và lấy lời ngọt ngào khuyên lơn mong mẹ ăn được miếng cơm, miếng cháo để mau chóng khỏe lại. Song vì tuổi già bệnh nặng mà mẹ đã không qua nổi, trước lúc mất bà còn trăn trối rằng “Sau này, trời xét lòng thành, ban cho phúc đức, giống dòng tươi tốt, con cháu đông đàn, xanh kia quyết chẳng phụ con, cũng như con đã chẳng phụ mẹ” Tôi đau lòng thương xót, lo ma chay tế lễ, lo liệu như đối với cha mẹ đẻ của mình. Kể từ đó chỉ còn có tôi cùng bé Đản, nhớ thương chồng và muốn bù đắp cho đứa con bé nhỏ không có cha bên cạnh, tôi thường trỏ bóng mình trên tường vào mỗi tối rồi bảo với con là “cha Đản lại đến kia kìa!”. Bé Đản còn nhỏ nên ngây ngô tưởng thật, thường vui đùa cùng chiếc bóng. Qua năm sau, giặc tan đất nước được yên bình, việc quân kết thúc. Chồng tôi may mắn trở về bình yên như mong đợi, hạnh phúc như vỡ òa trong một khoảnh khắc, tuy vậy khi biết được tin mẹ mất, chồng tôi đã rất buồn, chàng hỏi mộ mẹ rồi bế đứa con bé nhỏ đi thăm. Chẳng biết trên đường đã xảy ra chuyện gì nhưng khi về tâm trạng của chàng lại xấu vô cùng, sau đó chàng nặng lời với tôi, trách tôi sao hư thân mất nết, làm chuyện trái đạo lý... Tôi đến cùng không hiểu rõ nguyên nhân vì sao, thấy chàng như vậy chỉ biết khóc và tủi thân. Dùng hết lời để giải thích, hỏi chàng chuyện kia là ai nói nhưng chàng lại giấu mà không trả lời. Tôi vốn biết thân phận mình là con kẻ khó, nương tựa được nhà giàu, chưa từng có suy nghĩ trái đạo lý như vậy. Nhưng nay điều đâu bay buộc, tai họa ập đến. Có lẽ tất cả những lời giải thích của tôi đối với chàng lại chẳng có một lời đáng tin, tuy vậy họ hàng làng xóm bênh vực tôi chàng cũng không nghe. Khiến tôi chẳng thể thanh minh thêm được một lời nào. Chàng vì nhất thời ghen tuông mà nóng vội đánh đuổi tôi ra khỏi nhà. Danh dự của bản thân bị bôi nhọ, giấc mơ một gia đình hạnh phúc cũng từ đây tan vỡ, tuyệt vọng đến tột cùng tôi chỉ biết tìm đến con đường tự vẫn để chứng minh mình trong sạch. Tắm rửa chay sạch, tôi ra bến Hoàng Giang ngửa mặt lên trời mà than mong trời chứng giám cho tấm lòng thủy chung của bản thân, xong gieo mình xuống dòng nước lạnh lẽo. Ắt có lẽ vì thấu được nỗi oan của tôi mà thương tôi vô tội, các nàng tiên trong cung nước đã rẽ một đường nước cho tôi thoát chết, nếu không thì đã vùi vào bụng cá cả rồi. Nơi đây là chốn cung điện của Linh Phi, vợ vua biển Nam Hải, người vô cùng nhân hậu và tốt bụng. Một hôm Linh Phi có tổ chức một yến tiệc để thiết đãi ân nhân của mình thuở trước, lại càng không ngờ đến đó là Phan Lang – người cùng làng với tôi lúc tôi còn ở trần thế. Gặp lại được nhau, chúng tôi đã nhắc lại vài chuyện cũ, cũng nhờ vì vậy mà tôi biết được chồng mình đã thấu rõ được nỗi oan của bản thân, bởi vì lúc chàng bế đứa con bé bỏng ngồi bên ngọn đèn dầu, thì con trỏ bóng nhận cha. Cuộc đời vốn đã vô tình đến thế, có những chuyện xảy ra lại khiến ta không ngờ đến nhất. Nghe Phan Lang kể, tôi cũng thấy xót xa vì cảnh nhà tiêu điều, chồng con không ai chăm sóc. Cảm thấy bản thân sao lại hồ đồ đến vậy, chưa gì đã vội vàng kết thúc sinh mệnh của mình. Phan Lang khuyên tôi nên trở về, ban đầu tôi nghĩ bản thân nào còn mặt mũi để gặp lại người xưa, nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi cũng muốn quay về để nói lời từ biệt, vì vậy lúc Phan Lang trở về trần thế, tôi đã gửi nhờ một chiếc hoa vàng mà dặn “Nhờ nói hộ với chàng Trương, nếu còn nhớ chút tình xưa nghĩa cũ, xin lập một đàn giải oan ở bến sông, đốt cây đèn thần chiếu xuống nước, tôi sẽ trở về” Mấy ngày hôm sau Trương Sinh quả thật có lập một đàn giải oan ba ngày ba đêm ở bến Hoàng Giang, cảm nhận được sự chân thành và hối lỗi của chồng tôi, Linh Phi có ý muốn giúp đỡ tôi quay trở về. Cho nên đến ngày thứ ba, tôi lúc ẩn lúc hiện cùng năm mươi chiếc kiệu hoa, võng lọng mà Linh Phi ban cho. Tôi vẫn ở giữa sông mà nói vọng vào bờ lời tạ từ với chồng con rồi từ từ biến mất mãi mãi. Bởi lẽ nơi chốn trần gian nào có chuyện người chết sống lại, cũng một phần vì tôi muốn ở lại để báo đáp ơn đức của Linh Phi, đã thề sống chết cũng không bỏ. Sau đó tôi liền trở về thủy cung, không một lần trở lại. Câu chuyện của gia đình tôi là một câu chuyện buồn, chẳng có một hạnh phúc trọn vẹn. Cũng bởi xã hội xưa khiến phụ nữ phải chịu nhiều sự phán xét, không có tiếng nói trong cuộc đời đầy gian khổ của bản thân. Mong là từ câu chuyện của tôi, mọi người sẽ rút ra được kinh nghiệm đó là hạnh phúc của gia đình phải cần cả hai vợ chồng cùng vun đắp mới có thể dài lâu, đừng vì cảm xúc hay cái tôi của bản thân quá lớn mà ích kỷ làm trong tình cảnh của gia đình trở nên tan vỡ. Bởi vì hạnh phúc chính là được xây dựng trên cơ sở tin yêu và tôn trọng lẫn nhau. Viết bởi Khủng Long

hóa thân thành vũ nương kể lại câu chuyện